Áo dài là trang phục truyền thống và biểu tượng văn hóa của Việt Nam, có nguồn gốc từ áo giao lĩnh thời chúa Nguyễn năm 1744 và phát triển qua các kiểu áo ngũ thân, áo dài tân thời. Trang phục này gồm phần áo chít eo xẻ hai tà mặc cùng quần dài, thể hiện nét đẹp thanh lịch và duyên dáng.
Lịch sử và cấu tạo
- Nguồn gốc: Bắt đầu từ áo giao lĩnh dưới thời chúa Nguyễn Phúc Khoát, sau đó cải tiến thành áo ngũ thân vào thế kỷ 19.
- Cấu tạo chính: Gồm cổ áo cao (hoặc biến thể cổ tròn, cổ thuyền), thân áo ôm sát phần trên, hàng cúc bấm bên vai, và hai tà áo xẻ đến trên hông mặc cùng quần ống rộng.
- Áo dài tân thời: Được các họa sĩ Hà Nội thập niên 1930–1940 cách tân gọn gàng, tôn dáng hơn.
Ý nghĩa màu sắc
- Màu trắng: Tượng trưng cho sự trong trắng, dùng làm đồng phục nữ sinh.
- Màu đỏ/vàng: Thể hiện sự may mắn, thịnh vượng, dùng trong lễ tết và cưới hỏi.
- Màu tím: Biểu trưng cho sự dịu dàng, gắn liền với xứ Huế.
